Gồm hai tập với 76 chương, “Huynh đệ” là tiểu thuyết dài nhất của Dư Hoa – một nhà văn hiện thực Trung Quốc quê Hàng Châu, Chiết Giang. Hai tập của cuốn sách này ra đời lần lượt vào năm 2005 và 2006, sau gần một thập niên tác giả tạm gác bút. Dư Hoa trước đó nổi danh với “Phải sống” – tác phẩm bị cấm trong một thời gian dài tại Trung Quốc.
Phần một của “Huynh đệ” lấy bối cảnh giai đoạn Cách mạng Văn hóa Trung Quốc (1966 – 1976) – thời cái nghèo được sùng bái còn giàu có là tội đồ – để kể về tuổi thơ của hai nhân vật chính là Lý Quang và Tống Cương.
Phần hai nói về ngã rẽ cuộc đời của các nhân vật khi cuộc cải cách mở cửa bắt đầu, người ta cho rằng giàu là vinh quang, tôn sùng đồng tiền bất chấp.
Cưới trong tủi nhục
Lý Quang và Tống Cương trở thành anh em khi mẹ Lý Quang là bà Lý Lan và bố của Tống Cương là ông Tống Phàm Bình làm đám cưới. Người ta nói đây là đám cưới “rổ rá cạp lại”. Hàng xóm chế giễu hai vợ chồng, nhất là bà Lý Lan vì bà tái giá chứ không thủ tiết thờ chồng.
Dư Hoa mô tả xã hội ở thời này là thời của cái ác lan tràn: định kiến, bạo lực… Cái ác của người lớn lan sang trẻ con. Trẻ con lớn lên chấp nhận cái ác và dùng bạo lực như thú tiêu khiển.
Dù cưới trong tủi nhục nhưng đôi vợ chồng mới cưới đã thật sự hạnh phúc, không chỉ vì họ thật sự yêu và đồng cảm với nhau mà còn vì hai anh em Tống, Lý vô cùng thân thiết.
Nhưng niềm vui chưa được bao lâu thì Lý Lan bị bệnh nặng và phải sang Thượng Hải nhờ sự giúp đỡ của chị chồng. Ngày Tống Phàm Bình tiễn Lý Lan lên đường cũng là dịp cuối cùng hai vợ chồng gặp nhau.

